Tâm Sự "Nhặt"

Uống nhầm cà phê “sà cân” của vợ và cái kết sấp mặt không nói nên lời

Câu chuyện này xảy ra mới vài tháng trước, nhưng chắc sẽ là trải nghiệm không bao giờ quên trong suốt cuộc đời này. Nhớ nhé các bạn trẻ: Chơi gì thì cũng một vừa hai phải thôi, trừ khi các bạn muốn rơi vào tình trạng giống như tôi này – “sấp mặt” theo đúng nghĩa đen, không đủ tỉnh táo để suy nghĩ, nằm dặt dẹo nhắn tin cầu cứu vợ…

Vợ tôi – Amy – gặp chứng lo âu và hiện đang sử dụng cần sa y tế được kê khai đầy đủ để hỗ trợ cho quá trình điều trị. Mỗi khi cần dùng, cô ấy chỉ lấy một phần nhỏ là đủ cho cả ngày, giúp thư giãn tinh thần hiệu quả.

Trải qua một thời gian, Amy dần trở nên “chai” hơn, đến mức việc tiêu thụ cần sa y tế dạng ăn đã không còn mang lại hiệu quả như ý muốn. 

Ở một diễn biến khác, bố vợ tôi – tức bố ruột Amy – từng gặp nhiều chấn thương vật lý trên cơ thể, tới nay vẫn để lại những cơn đau thường xuyên mà không thể chữa dứt điểm. Vì vậy, ông cũng là một người có tiền sử dùng cần sa khá lâu, giúp giảm bớt cảm giác khó chịu vì đau đớn. Thậm chí, ông còn chủ động thử pha chế và cân đo liều lượng khác nhau để tính toán hiệu ứng tốt hơn tùy dịp và mục đích.

Sau khi biết tin con gái mình cũng dần bị “chai”, ông đã dành thời gian làm tặng Amy một miếng bơ với thành phần tổng hợp từ cần sa, liều lượng khác với cần sa y tế mà cô ấy đang sử dụng.

Sau khi nhận miếng bơ từ ông, Amy giữ nó trong tủ lạnh khoảng vài tuần, cho tới một chiều cuối tuần rảnh rỗi. Lần này, thay vì dùng để ăn, cô ấy hòa bơ vào cafe để uống, nhâm nhi một cách cực kỳ chậm rãi, thậm chí còn ghi chép lại cảm nhận của bản thân khi dùng để lưu ý về sau.


ĐỌC THÊM:


“Ừ trông cũng có vẻ an toàn nhỉ, mình cũng từng thử qua cần sa rồi, chắc một hớp nhỏ cafe này chẳng hề hấn gì đâu,” cái suy nghĩ chếc tiệc này của tôi cứ thế nảy ra trong đầu, gạt đi mọi ý thức cảnh báo về một viễn cảnh “sml” sắp diễn ra.

Nghĩ là làm, tôi xin vợ một hớp cafe cực nhỏ, chỉ nhấp môi rồi dừng. Gòy xong, xin vĩnh biệt cụ, một đi không trở lại… Tôi nhẹ nhàng nuốt cafe xuống bụng, không hề nhận thức được tính chất trầm trọng của hành động vừa rồi.

Cứ thế, chúng tôi dành nốt buổi chiều xem phim với lũ trẻ con. 30 phút, 40 phút, rồi 1 tiếng đồng hồ dần trôi qua – tôi vẫn chẳng cảm thấy gì, mọi thứ như ở vạch số 0 tròn trĩnh.

Tối đó, bố vợ tôi có gọi điện tới nhà hỏi Amy xem mọi thứ ra sao. Cô ấy kể đã uống hết cốc cafe và chưa thấy cảm giác khác biệt nào, đồng thời có nhắc tới việc tôi cũng xin thử một hớp nhỏ.

Và đó là lúc mọi chuyện dần xoay chiều. Một khoảng lặng bất ngờ xuất hiện trong cuộc hội thoại giữa Amy và bố, cô ấy nhíu mày để lộ vẻ nghiêm túc. “Anh ấy vẫn ổn, chưa có gì xảy ra,” Amy vừa đáp, vừa ném một cái nhìn về phía tôi. “Con sẽ chăm sóc anh ấy cẩn thận.”

“Thôi b* mẹ rồi,” tôi thầm nghĩ, chắc mẩm rằng điều gì đó tồi tệ sắp diễn ra, mặc dù Amy vẫn trông khá thoải mái.

Chỉ vài phút sau, các đầu ngón tay/chân của tôi dần tê dại. Mỗi khi xoay mặt nhìn theo các hướng khác nhau, tôi phải mất thêm thời gian để đảo mắt đồng bộ và di chuyển cùng.

Tôi chớp mắt, hít thở sâu để bình tĩnh lại, cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong là hàng trăm ngàn câu hỏi rối bời. Tiếng nhịp tim đập như thể ngày một to hơn, vang rõ bên tai. Mọi thứ tôi có thể làm lúc đó là nằm dài trên ghế đệm, duỗi người giãn cơ với hy vọng nó sẽ giúp mang lại cảm giác ở tay chân – tất nhiên là vô ích!

Tới lúc này, tôi phải tự thừa nhận rằng “một cái nhấp môi” trước đó vẫn là quá sức với mình. Nằm một lúc, tôi buồn tiểu, gắng gượng đứng lên tìm đường đến WC. Không sao, nhà mình chứ có phải nhà người lạ đâu, không việc gì phải sốt vó cả.

Đứng trước cửa WC, tôi bất chợt quên khuấy luôn lý do vì sao tôi lại tìm đến đây. Cứ thế tôi đứng yên tại đó, nhìn ngơ ngác một lúc, rồi lại rẽ vào phòng ngủ. Chẳng buồn bật đèn, tôi cứ đứng giữa căn phòng tối om như pho tượng, nhìn chằm chằm vào một điểm, không nghĩ hay làm được gì khác.

Sau cùng, tôi mới thu được hết mọi sự tỉnh táo còn sót lại, móc điện thoại ra nhắn cho Amy: “Tê quá em ơi,” rồi nằm phủ xuống giường ngay sau đó. 

May mắn thay, vợ tôi thực sự chuyên nghiệp trong mấy vấn đề này. Cô ấy biết rõ phải làm gì để kiểm soát tình huống: Trước tiên là dụ lũ trẻ tiếp tục mải mê xem phim, bình tĩnh giải thích rằng bố bị đau đầu, rồi nằm ôm tôi vỗ về như một đứa trẻ. Yep, thậm chí cô ấy còn lôi đoạn tin nhắn kia ra để chọc ghẹo không biết bao nhiêu lần về sau.

Thú thực lúc đó tôi không biết làm gì ngoài việc liên tục lẩm bẩm “Bố em đã cho cái quái gì vào đống bơ đó vậy?” Bắp chân tôi ngày một tê, còn tâm trí thì không thể tập trung suy nghĩ vào một sự việc quá 2 giây, trừ khi Amy tiếp tục nhắc lại chủ đề chính của cuộc đối thoại.

Đôi khi tôi tưởng mình đã vượt qua cảnh giới không thời gian thông thường để chạm đến vũ trụ lượng tử, hoặc đột nhiên nghĩ lại toàn bộ những ký ức tiếc nuối suốt thời trẻ trâu. Khi tăng động, lúc hiền hòa, cảm xúc tôi như đang đi tàu lượn siêu tốc lộn tới chục vòng.

Cuối cùng tôi cũng rơi vào giấc ngủ, thẳng cẳng 11 tiếng liên tiếp. Sáng hôm sau, mọi thứ diễn ra khá êm đềm – không choáng váng, đau đầu hay buồn nôn như những cơn hangover do rượu, chỉ thấy uể oải một cách lạ lùng.

Ừm, nếu có ai còn nhớ chi tiết Amy đã uống nguyên cả cốc cafe hòa cùng đống bơ đó, thì kết quả là… chẳng có gì xảy ra với cô ấy cả. Quả thực các thành viên bên nhà vợ tôi đã “luyện tập” cả một thời gian dài để có tinh thần thép như vậy mà.

Bài học rút ra ở đây: Hãy cẩn thận trước bất kỳ cám dỗ mới nào, chậm mà chắc, và nhớ đợi ít nhất 1 tiếng trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào về thứ bạn vừa thử nhé!

Tham khảo: u/jonmatttomben

(Bài viết đã được chỉnh sửa câu từ khi lược dịch nhằm giúp độc giả tiếp thu tốt hơn)

Leave a reply

Your email address will not be published.

0 %